Lương tôi phải đưa cho vợ, chỉ được giữ 3 triệu chi tiêu cá nhân, khi có việc thì "duyệt chi" thêm rất khó, nên "bảng lương" tôi chụp gửi vợ phải bớt số giờ tăng ca.
Người vợ vốn lười nấu ăn bỗng tập nấu cho chồng con nhiều món lạ và phức tạp, tôi tưởng cô ấy có sở thích mới, hóa ra chỉ đang thực hành để nấu cho người tình.
Tôi sắp sinh và không có tiền thuê giúp việc, mẹ chồng ở gần nhưng bận, chồng đề nghị đón bố tôi từ quê lên Hà Nội trông cháu, nhưng bố đã ngoài 70 tuổi rồi.
Chồng không chịu tăng một đồng tiền đi chợ, vẫn 3 triệu/tháng, vì thế tôi thất vọng cùng cực khi thấy hóa đơn món đồ hiệu anh mua cho bản thân, những 30 triệu đồng.
Tôi cầm tiền chồng đưa mỗi tháng để chi tiêu, mua bán nhưng tay hòm chìa khóa thực chất vẫn là anh; anh quản lý, soi kỹ từng khoản và luôn phê bình tôi mua đắt, hớ.
Suốt 20 năm, tôi cật lực kiếm tiền và tiết kiệm để hỗ trợ 3 đứa em ăn học, xin việc làm; nhưng khi chia tài sản thì bố mẹ gạt tôi ra với lý do các em nghèo hơn.
Con một đứa, nhà không phải thuê, vợ cũng đi làm có lương, tôi đưa 12 triệu đồng/tháng nhưng tháng nào vợ cũng kêu thiếu tiền, không hiểu cô ấy chi tiêu kiểu gì.
Bố mẹ nghĩ họ rất công bằng khi chia cho tôi và anh trai phần tài sản bằng nhau, nhưng tôi thấy bất công vô cùng vì anh đã tiêu tán vô số tiền của vì thói cờ bạc.
Con một đứa, nhà không phải thuê, vợ cũng đi làm có lương, tôi đưa 12 triệu đồng/tháng nhưng tháng nào vợ cũng kêu thiếu tiền, không hiểu cô ấy chi tiêu kiểu gì.
200 triệu đồng là khoản tiền phòng biến cố của tôi, mẹ vợ vay 2 năm trước; nay bố tôi đi cấp cứu cần đóng số viện phí lớn nhưng bà không trả dù có tiền bán đất.
Nếu người phụ nữ kia trẻ đẹp, giỏi giang hơn thì tôi còn có thể tự an ủi, nhưng việc chị ta thua xa mọi mặt làm tôi cảm thấy nhục nhã, thấy mình thất bại hoàn toàn.
Đó là số tiền hai vợ chồng phải làm việc như trâu, sống kham khổ cùng cực 6 năm mới tiết kiệm được để mua nhà, vợ đã đem hết đi trả nợ cá độ bóng đá cho em trai.
3 năm sau khi ra trường, tôi rất áp lực vì mất việc, càng suy sụp khi tháng nào mẹ cũng nhắc về món nợ sinh hoạt phí 3 triệu đồng, dù biết rõ tôi không có thu nhập.
Tôi không được xem tivi ở phòng khách vì bố vợ rất ghét bị tiếng động đánh thức, xem ở phòng ngủ thì vợ không cho, tôi đành trải qua mùa World Cup2026 trong toilet.
Tôi đi xuất khẩu lao động nhiều năm, ăn uống kham khổ, không dám tiêu gì để dành tiền cho bố mẹ xây nhà, rồi họ sang tên nhà cho anh trai mà không hề cho tôi biết.
Tôi không hề thích bóng đá nhưng vợ lại là "fan cuồng" của môn này, vì thế World Cup với tôi là mùa hành xác vì đêm nào vợ cũng bắt thức xem cùng cô ấy.
Khi con út gọi nhờ trông mẹ ở bệnh viện vài hôm, con cả hỏi vặn "mẹ sang tên nhà cho ai?" rồi lạnh lẽo bảo rằng nó không được nhà thì không có nghĩa vụ phụng dưỡng.
Mỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Trong lúc nghỉ giải lao tại xưởng may ở Thanh Hóa, chị Trịnh Thị Ngọc (SN 1992) bất ngờ trúng giải thưởng 50 triệu đồng từ chương trình khuyến mãi của Number 1.
Bữa cơm ở quê lặp đi lặp lại chỉ có cá kho, thịt rang hoặc trứng rán, tôi sợ con ăn kém đi, nhưng chị dâu cứ bảo các con của chị cũng lớn lên nhờ mâm cơm như vậy.
Đưa con về quê vài tháng hè, em dâu ép tôi nhận 2 triệu đồng, và ngày nào em cũng hỏi thăm con ăn gì, dặn dò tỉ mỉ về chế độ ăn của cháu với yêu cầu rất cao.
Hè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Chị dâu bóng gió rằng con tôi quen ở điều hòa cả ngày, về quê tháng này tiền điện lại đội lên; chị cố tình bảo mẹ tôi phụ tiền chợ "chứ thêm miệng ăn tốn kém lắm".
Năm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
Tôi bị ép một mình rửa 3 mâm bát trong lần đầu về ra mắt nhà bạn trai, anh đi ngang qua chỉ ngó vào bảo tôi rửa nhanh rồi lên nhà gọt trái cây cho mọi người ăn.
Hóa ra 15 triệu đồng mà anh đưa thêm mỗi tháng là số tiền trước đây anh dùng để nuôi bồ, nay anh đã cắt đứt với cô ta nên số tiền ấy mới trở về tay tôi.
Cưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.
Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ; khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.