
Vợ đòi biếu Tết nhà ngoại nhiều hơn 'vì ông bà nội ở quê tiêu gì đến tiền' 0
Tết nào vợ cũng biếu nhà ngoại 30 triệu đồng cùng rượu ngoại, bánh kẹo xịn, nhà nội chỉ 5 triệu đồng, bánh kẹo bình dân, vợ biện minh là "ở quê tiêu gì đến tiền".

Tết nào vợ cũng biếu nhà ngoại 30 triệu đồng cùng rượu ngoại, bánh kẹo xịn, nhà nội chỉ 5 triệu đồng, bánh kẹo bình dân, vợ biện minh là "ở quê tiêu gì đến tiền".

Thay vì mắng con gái phản bội chồng, mẹ vợ lại bênh chằm chặp và quy tội cho tôi: "Đàn ông mà không biết cách quan tâm, yêu chiều vợ thì người ta đi tìm chỗ khác".

Tôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.

3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.

Cưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.

Cầm vợt pickleball của vợ với ý định xem tên hãng để mua tặng chiếc mới, tôi nảy sinh nghi ngờ rằng dường như vợ không đi chơi thể thao mà đang làm gì đó mờ ám.

Vợ tôi là con một, tôi cưới được vài tháng thì cô ấy khóc cầu xin tôi giúp mẹ trả nợ 300 triệu; hóa ra lâu nay bà ấy mê đánh bạc và "nã" tiền con gái thường xuyên.

Đặt cọc 100 triệu đồng, tôi cố bán gấp nhà ở quê nhưng khi cầm được tiền thì đã trễ mấy ngày so với cái hẹn 3 tuần với chủ căn hộ, giá hiện tại tăng 750 triệu đồng.

Do tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.

Kế hoạch lễ thượng thọ cho bố tôi đang bế tắc vì cả nhà chỉ muốn giản dị ấm cúng, nhưng anh cả, người nắm quyền quyết định, lại quyết tổ chức linh đình.

Hóa ra túi vàng gửi chỗ mẹ chồng được lấy về không phải để đầu tư mà để đền bù cho tôi, chồng đã ngoại tình và muốn ly hôn, ngoài ô tô ra không lấy tài sản gì.

7 năm yêu, tôi không tiếc đến đồng tiền cuối cùng để đáp ứng mọi nhu cầu của bạn gái, rồi nay bị cô ấy bỏ với lý do cha mẹ không chấp nhận chàng rể trắng tay.

Nhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.

Tôi chấp nhận buông bỏ sĩ diện, đi ở rể để tiết kiệm 10 triệu đồng thuê nhà mỗi tháng, coi đây là lựa chọn đúng giúp mơ ước mua nhà riêng trở nên khả thi.

Hễ có lương, tôi lại gửi về nước nhờ mẹ giữ để mua nhà, sau 5 năm tôi trở về xin lại, mẹ nói không còn đồng nào, đã cho em trai và sắm sửa cho gia đình hết.

Tôi sốc khi vợ nói cả nhà cả cửa còn 70 triệu đồng, trong khi thu nhập hai đứa 60 triệu/tháng cô ấy giữ hết, giấc mơ mua căn hộ chung cư mini trả góp tan thành khói.

Tôi ở rể, trước đây đưa hết lương cho vợ, nhưng khi có con, mẹ vợ là người lo hết việc trong nhà nên bảo tôi chuyển thẳng toàn bộ thu nhập cho bà.

Sống trong nhà do mình bỏ tiền mua mà tôi chẳng có chút quyền riêng tư nào, mẹ chồng cứ bất thỉnh lình xuất hiện, săm soi phán xét đủ thứ, tự ý cho đồ đạc của tôi.

Tôi nghĩ đến chuyện chia tay vì bạn gái đã 30 tuổi vẫn miệt mài "đu idol" như các bé tuổi teen, tiêu sạch tiền để tham gia mọi cuộc concert, thậm chí còn vay nợ.

Chung cư mini cách âm rất kém, con tôi hay khóc đêm, dù tôi xin lỗi, tặng quà nhưng cô hàng xóm sát vách vẫn tức giận, trả thù bằng cách đêm khuya bật nhạc ầm ầm.
Chồng lấy lý do đất được chia là hương hoả nên con dâu không được cùng đứng tên, nhưng lại ép tôi góp xây nhà 1 tỷ đồng, đúng số tiền bố mẹ đẻ cho riêng khi cưới.

'Không có nhà đừng mong cưới', câu chốt của bố mẹ bạn gái khiến tôi đưa ra quyết định chia tay, vì nếu cố mua nhà để cưới vợ, cả cuộc đời tôi phải còng lưng trả nợ.

Tôi phải dựng màn kịch giả nghèo, vợ mới chịu tìm việc đi làm sau chục năm kết hôn, nhờ đó cũng bỏ hẳn kiểu tiêu tiền như rác và học cách cân đối chi tiêu.

Trong chuyến du lịch lãng mạn kỷ niệm 10 năm kết hôn, tôi phát hiện bí mật ngoại tình của vợ và giờ không biết nên đối mặt hay lảng tránh đi.

Gia đình bạn gái bảo nếu không đưa đủ số tiền thách cưới 500 triệu đồng thì tôi không xứng đáng, không đủ năng lực chăm sóc con gái họ nốt phần đời còn lại.

Ở tuổi U80, tôi muốn sang tên nhà cho con trai nhưng nó lạnh nhạt từ chối, bảo lúc nó khó khăn và cần nhất thì bố không cho, giờ cho cũng chẳng để làm gì.

Hơn 10 năm qua, hễ tôi để được khoản tiền nào là mẹ chồng “vay” sạch, luôn nói sẽ cho tôi ngôi nhà đang ở; gần đây mới tôi biết nhà đã được sang tên cho em chồng.

Thương em trai phải ở nhà thuê, tôi mấy lần bàn với vợ nhượng lại một trong 3 căn nhà mà vợ được thừa kế với giá hữu nghị, hoặc cho em ở, nhưng cô ấy ích kỷ từ chối.

Dù hướng dẫn kiểu gì, con vẫn viết xiêu vẹo, cứ như leo núi rồi lại trượt dốc khiến tôi tức nổ đầu, cổ rát buốt vì gào thét, giờ thì stress nặng, mất ngủ triền miên.

Tôi rất vô tư khi nhận ủy thác của cậu bạn thân du học, không ngờ ngày càng lún sâu vào cảm xúc sai trái; nhiều lần tôi viện cớ tránh gặp nhưng không đủ quyết tâm.