
Vì sao người Nhật thanh lịch nhưng khi ăn mỳ ramen lại phát ra tiếng xì xụp?
Trong văn hóa ứng xử khắt khe của người Nhật Bản, bàn mỳ ramen trở thành ngoại lệ với tiếng xì xụp không ngớt, ẩn sau đó là triết lý mà ít du khách biết đến.

Trong văn hóa ứng xử khắt khe của người Nhật Bản, bàn mỳ ramen trở thành ngoại lệ với tiếng xì xụp không ngớt, ẩn sau đó là triết lý mà ít du khách biết đến.

Người Mỹ uống nước đá cả mùa đông lẫn mùa hè, đây là nét đặc trưng văn hóa đầy thú vị, khiến nhiều người lần đầu đến đây không khỏi ngạc nhiên.

Sinh sống ở vùng đất có rất nhiều sông hồ nhưng người Tây Tạng lại không bao giờ ăn cá, đây không chỉ là thói quen ẩm thực mà còn liên quan đến quan niệm tâm linh.

Đường phố Nhật Bản cực kỳ sạch, nhưng nhiều khi du khách tìm mỏi mắt vẫn không tìm thấy một chiếc thùng rác công cộng nào; vì sao lại như vậy?

Chuyện người Đức lười tắm thậm chí còn bị chế thành meme trên mạng xã hội để trêu chọc nhau, thế nhưng ẩn sau thói quen này là triết lý sống rất thực tế.

Từ những bàn tiệc sang trọng cho đến góc phố bình dân, thói quen ưu tiên nước nóng của người Trung Quốc không chỉ là sở thích mà còn là triết lý sống sâu sắc.

Bánh kếp là món ăn phổ biến tại nhiều nơi trên thế giới ngày nay, nhưng ít ai biết rằng món ngon bình dân này đã có tại Trung Quốc khoảng 5.000 năm trước.

Mùi của phô mai Epoisses, Roquefort, Maroilles hay Camembert của Pháp có thể khiến nhiều du khách rùng mình, thế nhưng với người bản địa lại là món ngon khó cưỡng.

Việc đưa tiền tip ở Nhật Bản có thể bị coi là xúc phạm, ở Việt Nam là dấu hiệu hào phóng, còn tại Mỹ lại gần như là điều bắt buộc, như một phần của hóa đơn.

Tại Hàn Quốc, người bản địa sẽ không tự rót rượu trong cuộc nhậu, sự kiêng cữ này không chỉ vì phép lịch sự mà còn có nhiều ý nghĩa đặc biệt hơn.

Tại Nhật Bản, những du khách vừa đi vừa ăn trên đường phố dễ nhận lại ánh mắt kỳ thị từ người bản địa, nguyên nhân đến từ các định kiến hằn sâu trong xã hội.

Trên các chuyến tàu điện ở Nhật Bản, nhiều du khách rất ngạc nhiên khi nhận ra không hề có người bản địa nào gọi điện thoại hay nói to.

Người Hà Lan không dùng rèm cửa khổ to, che kín như các quốc gia khác, mà thường mở rộng như tuyên ngôn về lối sống đã tồn tại qua hàng thế kỷ tại xứ sở hoa tulip.

Nếu một người Hàn Quốc nhận được mẩu giấy có tên mình viết bằng mực đỏ, họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm hoặc bị đe dọa; vì sao người Hàn Quốc kiêng viết tên bằng mực đỏ?

Bằng cách cúi đầu, người Nhật xưa muốn truyền tải thông điệp: "Tôi không có ý định tấn công bạn và tôi tin rằng bạn cũng sẽ không làm hại tôi".

Tài xế tại Thái Lan thường tỏ ra e ngại khi du khách mang mía lên xe, nguyên nhân xuất phát từ vấn đề tâm linh, vệ sinh và cả nỗi lo động vật hoang dã.

Du lịch sang Lào, nhiều người Việt Nam sửng sốt vì trình độ tiếng Việt của dân nước bạn, có thể gặp những người Lào nói tiếng Việt giỏi ở khắp nơi.

Vừa nghe gọi, chú tôi hớt hải chạy ra đon đả mở cửa xe sang đón cháu giàu, rồi chợt nhớ ra tôi đã chờ từ lâu ngoài cổng, hờ hững buông một câu bảo "dắt xe vào đi".

Người xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.

Khi giường, nệm lò xo trở thành vật không thể thiếu tại nhiều nơi trên thế giới thì ở Nhật Bản, người dân vẫn nằm nệm bông Futo trên sàn nhà trải chiếu.

Clip quay cảnh 600 người đàn ông quỳ bái tổ tiên dịp Tết Nguyên đán ở một ngôi làng Trung Quốc gây tranh cãi gay gắt, nhiều người bức xúc vì sự trọng nam khinh nữ.

Người Nhật Bản không dành thời gian ngủ trưa nhưng lại ngủ gật khắp nơi, mọi lúc ở chốn công cộng và coi đây là cách thể hiện sự nỗ lực, tận hiến trong công việc.

Từ nhà hàng sang trọng tại Bắc Kinh cho đến quán ăn bình dân ở Vân Nam, người Trung Quốc đều miệt mài ăn lẩu với sự đam mê bất tận, không bao giờ biết chán.

Đầu năm là thời điểm tôi có cơ hội tốt để nhảy việc, nhưng rất sợ bị nói là phản bội, vô ơn vì khoản thưởng Tết khá hậu hĩnh, tiền lì xì khai xuân của sếp cũng cao.

Trong khi từ tháng 2 đến tháng 11 Âm lịch gọi bằng số thứ tự, tháng 12 và tháng 1 Âm lịch lại rất đặc biệt có tên riêng là tháng Chạp, tháng Giêng.

Tại Hàn Quốc, các món như kim chi, bánh gạo, gà rán... đều có vị cay mạnh; thanh niên nước này còn thích tham gia các thử thách ăn mỳ cay, xem ai chịu đựng tốt hơn.

Không chỉ là loại gia vị thiết yếu trong căn bếp, tỏi còn được tôn vinh là thần dược y học, vật nghi lễ trong tín ngưỡng trấn trạch, cầu may.

Khi cần biếu quà, người Trung Quốc luôn cố gắng tối đa để hoàn thành việc đó vào ban ngày, đặc biệt với những người làm kinh doanh.

Từ những bàn tiệc sang trọng tại Nhật Bản đến các quán ăn vỉa hè ở Trung Quốc, Hàn Quốc hay mâm cơm nhà Việt Nam, vì sao đôi đũa luôn là dụng cụ ăn uống chính?

Câu ngạn ngữ nổi tiếng trên phản ánh thẩm mỹ và nhu cầu hưởng thụ của người Việt thế kỷ 20; và trong bối cảnh hiện đại, những "tiêu chuẩn vàng" này có thay đổi?